KỶ NIỆM 116 NĂM NGÀY QUỐC TÊ PHỤ NỮ 8.3
HẠT GIỐNG TÂM HỒN TÌNH YÊU THƯƠNG GIA ĐÌNH

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Hoàng Thị Phương
Ngày gửi: 17h:10' 20-11-2024
Dung lượng: 589.1 KB
Số lượt tải: 3
Nguồn:
Người gửi: Hoàng Thị Phương
Ngày gửi: 17h:10' 20-11-2024
Dung lượng: 589.1 KB
Số lượt tải: 3
Số lượt thích:
0 người
https://thuviensach.vn
MỤC LỤC
Lời Giới Thiệu
Cha tôi
Bãi cỏ
Mái ấm
Điều dành cho cha
Siêu nhân tập đạp xe
Chuyện một đêm Giáng sinh
Người anh trai tốt nhất
Chị sẽ gọi em bằng tên
Chiếc thắt lưng của cha
Chiếc dù của Miriam
Người hoàn hảo
Niềm hy vọng đêm Giáng sinh
Tấm chăn của bà
Cuộc thi đánh vần
Khi con trưởng thành
Chiếc nôi rơm diệu kỳ
Phòng vinh danh người cha
Mảnh thủy tinh vỡ
Chuyện về Christine
https://thuviensach.vn
Những bộ quần áo của cha
Nhắn gửi con trai
Khi ta lớn…
Tia nắng của tôi
Lời thề trẻ thơ
Quà tặng của mẹ
Cha ơi, con không muốn cầm cương nữa!
https://thuviensach.vn
Lời Giới Thiệu
Trong cuộc sống tấp nập, áp lực công việc với bao lo toan, nơi chúng ta có bao giờ bạn
nghĩ về mái nhà xưa, nơi tuổi thơ bạn đã có những tháng ngày êm đềm, hạnh phúc?
Giữa đời sống tiện nghi vật chất hiện đại, có bao giờ lòng bạn hướng về hình bóng cha
mẹ già, chiều chiều vẫn tựa cửa mong ngóng những đứa con đi xa trở về?
Có bao giờ bạn nắm lấy đôi bàn tay gầy gò của mẹ, hôn lên đôi mắt đầy những nếp nhăn
của Người để thấy thời gian dường như cũng có tuổi? Hay bạn cho rằng mình đã quá lớn để
làm điều đó?
Có bao giờ, trong những giấc mơ giữa chốn thị thành phồn hoa, bạn dành riêng cho cha
mẹ nơi quê nhà những lời nguyện cầu tốt đẹp. Bạn không tin vào những lời cầu chúc ư?
Nếu vậy, có lẽ bạn đã không biết rằng cha mẹ đã luôn cầu chúc cho bạn những điều tốt lành
ngay cả khi bạn còn chưa chào đời…
Và còn biết bao điều tốt đẹp khác mà mỗi chúng ta, khi sinh ra đã được thừa hưởng từ
gia đình dấu yêu, từ tình yêu vô biên của cha mẹ… Như chim non có tổ, cây trái có cội, sông
suối có nguồn, bất kỳ ai trong chúng ta cũng đều có một mái ấm gia đình để trưởng thành,
để mong nhớ và khát khao trở về sau mỗi chuyến đi xa.
Tình cảm gia đình thiêng liêng đã khơi gợi, dưỡng nuôi và tiếp thêm sức mạnh tinh
thần to lớn cho bao sự sáng tạo. Và cuốn sách mà bạn đang cầm trên tay cũng chính là kết
quả của quá trình đó. “HGTH & Tình yêu thương gia đình” hy vọng mang đến cho bạn
đọc những câu chuyện gần gũi, cảm động về tình cảm gia đình. Qua đó, bạn sẽ tìm thấy
hình bóng chính mình với những tình huống ứng xử trong gia đình mà chắc chắn bạn đã
từng một lần trải qua trong đời. Để từ đó, bạn biết trân trọng hơn tình cảm những người
thân yêu đã và đang dành cho mình.
Chắc chắn rằng đối với nhiều người chúng ta, tình cảm gia đình chính là nguồn động
viên tinh thần lớn lao nhất, là điều không thể thiếu trong một cuộc sống hạnh phúc. Gia
đình cũng chính là nơi chúng ta mong muốn hướng về mỗi khi gặp khó khăn, thất bại.
Đừng bao giờ ngại ngần khi thể hiện tình thương yêu dành cho gia đình, cho cha mẹ, cho
những người thân yêu, bởi đó chính nguồn hạnh phúc vô biên mà bạn dành tặng họ. Để
mỗi khi có dịp trở về, bạn lại cảm thấy lòng mình rộn ràng những cảm xúc ngọt ngào, êm
dịu, như được sưởi ấm bởi hàng ngàn ngọn lửa yêu thương…
https://thuviensach.vn
Cha tôi
Nếu có cha bên cạnh, tôi sẽ khoác tay cha và nói:
“Cha bước đi trước nhé. Con sẽ bước theo cha!”
Khi còn nhỏ, tôi thường cảm thấy ngượng ngùng mỗi khi đi chung với cha. Chân cha tôi
bị tật rất nặng, khiến cả người ông phải khòm xuống trông rất nặng nề. Mỗi khi hai cha con
tôi đi cùng nhau, ông luôn phải vịn vào tay tôi để giữ thăng bằng. Cái nhìn tò mò của
những người xung quanh vào hai cha con chúng tôi khiến tôi cảm thấy khó chịu vô cùng.
Ngoài mặt tôi cố làm ra vẻ bình thường chứ thật ra trong thâm tâm tôi rất lúng túng. Cha
thì hoàn toàn không quan tâm đến chuyện đó. Đối với ông, tập trung vào chuyện đi đứng
đã mất quá nhiều thời gian và công sức rồi, không còn tâm trí đâu mà để ý đến những
chuyện khác. Với đôi chân bị tật của mình, cha không thể đi cùng nhịp với tôi được. Những
bước đi của cha rất ngắn và không đều nhau, còn tôi thì luôn sốt ruột muốn đi thật nhanh.
Chính vì điều đó mà mỗi lần đi chung, hai cha con tôi rất ít nói chuyện, chỉ trừ những lần
ông nói trong hơi thở hổn hển vì mệt nhọc: “Con bước đi trước nhé. Cha sẽ bước theo con”.
Chúng tôi thường đi bộ với nhau từ nhà đến ga xe điện ngầm - nơi cha sẽ lên tàu đến sở
làm ở tận Manhattan và tôi đón chuyến xe buýt đến trường lúc bảy giờ sáng. Cha tôi là một
nhân viên rất gương mẫu, ông không bao giờ nghỉ làm nếu không vì một lý do bất khả
kháng nào đó. Đối với ông, đó là vấn đề danh dự. Dù bị bệnh hoặc thời tiết khắc nghiệt đến
mấy, ông vẫn cố đi làm. Khi trời đổ tuyết nhiều, băng đóng thành lớp dày trên mặt đất thì
chuyện đi lại của cha tôi càng trở nên khó khăn bội phần. Có lúc chị em tôi phải để ông
ngồi trên chiếc xe trượt tuyết của trẻ con, rồi thay nhau hì hục kéo ông qua đường cho đến
khi tới cửa xe điện.
Giờ đây, mỗi khi nghĩ về tất cả những chuyện đó, tôi lấy làm lạ là do đâu mà cha lại có
thể luôn giữ được cái nhìn lạc quan để vượt qua mọi chuyện. Ông không bao giờ cho mình
là người khuyết tật, mà chỉ là “hơi gặp khó khăn về đi lại” mà thôi. Nhìn lại cuộc đời của
cha, tôi biết rằng ông đã cố gắng rất nhiều để có một công việc, một chỗ đứng mà nhiều
người bình thường phải mơ ước. Chưa bao giờ tôi nghe thấy ở cha một tiếng than vãn hay
một cảm giác cay đắng. Ông đã làm cách nào nhỉ?
Không thể tham gia trực tiếp vào các hoạt động xã hội như người khác nhưng cha luôn
cố gắng dự phần theo một cách nào đó. Là một người rất đam mê môn bóng chày, nhưng
khi không thể vào sân thì ông chọn cách làm một cổ động viên nhiệt thành. Ông thường
dẫn tôi đến sân Ebberts để xem đội Brooklyn Dodges thi đấu. Thậm chí khi đội bóng nhỏ ở
phường tôi thiếu người quản lý thì cha là người đầu tiên xung phong vào vị trí đó để vực
dậy đội bóng và cũng là người đắc cử với số phiếu cao nhất. Cũng nhờ đó mà tôi biết thêm
một tài năng của cha: ông là một nhà quản lý rất cừ.
https://thuviensach.vn
Được miễn tham gia quân ngũ trong Thế chiến thứ II nhưng ông vẫn hăng
hái xin gia
nhập đội thông tin tuyên truyền ở địa phương. Không thể khiêu vũ nhưng ông vẫn hăng
hái lái xe đưa mẹ con tôi tới tham dự những buổi tiệc khiêu vũ, và rồi ngồi nhìn chúng tôi
lả lướt trong điệu nhạc với khuôn mặt vui vẻ, tự hào, không hề đượm chút u buồn.
Khi tôi được chọn vào đội bóng chày của trường trung học, có lẽ cha là người vui nhất còn vui hơn cả bản thân tôi. Ông dẫn tôi đến nhà những người bạn của ông để khoe về sự
kiện đặc biệt đó, như thể tôi đã được vào đội tuyển quốc gia. Và từ ngày đó trở đi, chưa bao
giờ ông bỏ một buổi thi đấu nào có đội bóng của tôi tham gia. Cha tôi là người đầu tiên có
mặt để chung vui mỗi khi chúng tôi thắng trận và cũng là người trước tiên ôm lấy vai tôi an
ủi mỗi khi chúng tôi không may gặp thất bại.
Năm đầu tiên tôi vào hải quân cũng là năm cha tôi qua đời vì một căn bệnh mà y học
ngày nay có thể dễ dàng chữa khỏi. Tuy cha phải nằm liệt giường vào những ngày cuối đời,
nhưng cũng giống như trước kia, ông vẫn luôn vui vẻ, thậm chí còn trêu đùa cho đến khi
chúng tôi bật cười mới thôi. Ông nằm đó, thanh thản và bình yên trong chuyến du hành tự
do nhất từ trước tới giờ của mình - chuyến du hành mà ông sẽ không phải tựa vào tay tôi
nữa.
Mỗi khi gặp khó khăn hay thử thách trong cuộc sống, tôi lại nghĩ đến cha. Ông đã luôn
là tấm gương cho chúng tôi về tinh thần lạc quan mạnh mẽ. Vào những giây phút đó, nếu
có cha bên cạnh, tôi sẽ khoác tay cha và nói: “Cha bước đi trước nhé. Con sẽ bước theo
cha!”.
- Kim Nga
Theo A Good Heart To Lean On
https://thuviensach.vn
Bãi cỏ
“Tôi tin rằng dù chỉ sống cuộc đời của một cọng cỏ thì cũng không kém gian khổ và
vinh quang hơn hành trình của những vì sao.”
- Walt Whitman
Mẹ tôi mất vào năm bà được 93 tuổi. Cả cuộc đời bà là một chuỗi những bi kịch tiếp nối,
thỉnh thoảng mới le lói chút niềm vui. Cha tôi qua đời sau khi cưới mẹ vài năm, để lại cho
bà hai đứa con trai nhỏ ngay trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế năm 1929. Công việc của
một y tá không kiếm đủ tiền để nuôi hai anh em tôi ăn học nên bà bỏ việc, chấp nhận trở
thành quản gia cho một gia đình triệu phú với mong muốn duy nhất là cả nhà tôi sẽ luôn
được sống bên nhau, không phải chịu cảnh chia lìa như những gia đình khác vào thời ấy.
Đôi tay mẹ tôi trông giống như tay của một người thợ. Cả hai bàn tay to bè và thô ráp vì
phải giặt giũ, lau dọn nhà cửa, nấu nướng và hàng trăm việc không tên khác. Nhưng bà vẫn
biết ơn Thượng đế vì đã ban cho bà sức khỏe, không đau ốm gì để nuôi dạy các con khôn
lớn.
Sau khi hai anh em tôi tốt nghiệp đại học và có việc làm ngay tại thành phố, cuộc sống
của chúng tôi đã dễ chịu hơn xưa rất nhiều. Mẹ không còn phải thường xuyên lo lắng về
tiền bạc cũng như không phải làm việc quần quật cả ngày, nhưng cũng từ đó, bà phải quen
với cuộc sống một mình quanh quẩn ở nhà. Niềm hạnh phúc lúc ấy của mẹ chỉ gói gọn
trong chiếc tivi nhỏ tôi tặng, trong những lần ghé thăm hiếm hoi của anh tôi - đang sống ở
tận Bắc California - và những bữa ăn sáng cùng tôi mỗi chủ nhật.
Vào một buổi sáng chủ nhật mùa hè tuyệt đẹp của California, tôi lái xe về thăm mẹ như
thường lệ. Mẹ đã thay đồ đi phố, ngồi đợi tôi trên chiếc ghế gỗ trước thềm. Mẹ rất yêu ngôi
nhà nhỏ cũ kỹ này, có lẽ vì nó là chỗ ở ổn định đầu tiên trong đời bà. Vừa thấy tôi lái xe vào
sân, gương mặt mệt mỏi đầy nếp nhăn của mẹ bỗng rạng rỡ hẳn lên. Bà đã chờ đợi cả tuần
để có được một buổi sáng gặp mặt tôi như thế.
Như thường lệ, mẹ mang đôi giày đen được lau chùi cẩn thận, giản dị trong chiếc áo
cánh trắng cùng chiếc váy dài màu xanh chàm. Ngay trên ngực áo của bà là chiếc cài áo
hình chim én với dòng chữ mạ vàng “Mẹ thân yêu”. Tôi nhớ đó là món quà mà tôi đã tặng
mẹ khoảng mười năm trước. Mẹ không bao giờ đòi hỏi gì cho mình cả, thậm chí bà còn xót
xa tính toán giá tiền những món quà mà tôi đã tặng bà...
Trong suốt tuổi thơ của hai anh em tôi, mẹ không có nhiều thời gian để dạy chúng tôi về
cách sống, nhưng chỉ cần nhìn vào cuộc đời mẹ, chúng tôi đã có thể học được mọi thứ về
tình yêu thương, về cách quan tâm đối với mọi người xung quanh, về giá trị của lao động và
lòng quyết tâm không gì lay chuyển được. Nhưng dường như càng thành đạt ngoài xã hội,
tôi càng ít quan tâm đến mẹ. Sâu thẳm trong lòng tôi vẫn rất yêu mẹ, nhưnghttps://thuviensach.vn
việc về thăm
mẹ - dù là mỗi tuần một lần với bốn mươi lăm phút lái xe - gần như trở thành một việc phải
làm của tôi. Tôi nói với mẹ rằng tôi rất bận, rằng công việc của tôi lúc nào cũng ngập đầu;
nhưng rồi tôi đã phải xấu hổ khi nghĩ lại, vì thật ra đó chỉ là lời bào chữa cho sự mệt mỏi,
thờ ơ và lười biếng của tôi mà thôi.
Tôi đỡ mẹ vào xe. Mẹ lại trầm trồ như mọi ngày chủ nhật khác: “Chiếc xe của con đẹp
thật!”, trong khi tôi lại thấy nó là một chiếc xe xấu xí mà tôi đang muốn thay mới.
Mẹ luôn có rất nhiều câu hỏi, như đã để dành trong cả tuần rồi dồn lại nói với tôi vào
mỗi buổi sáng chủ nhật. Giọng mẹ tràn ngập niềm vui. Bà âu yếm ngước nhìn trong khi chờ
đợi tôi trả lời, như thể từng lời nói của tôi là niềm vui vô bờ của mẹ. Dù nhận thấy vậy,
nhưng rồi tôi cũng lại bực mình vì sự quá kỹ lưỡng của bà. Mẹ hỏi tôi từng ly từng tý, về
những bữa ăn sáng trong tuần của tôi, về việc tôi ngủ có ngon không, công việc có gì vui
không, v.v. và v.v. Tôi trả lời một cách miễn cưỡng, ngắn gọn như một cái máy.
Rồi bữa ăn sáng kết thúc, tôi đưa mẹ trở về nhà. Nhìn mẹ có vẻ rất vui, tuy không nói gì
cả nhưng trên môi bà luôn nở một nụ cười nhẹ nhàng.
Tôi đang mải nhìn mặt đường loang lổ trong ánh nắng, với những ngôi nhà cũ kỹ buồn
tẻ xung quanh thì bất chợt mẹ thốt lên: “Buddy, con nhìn xem, đẹp chưa kìa!” - Cũng là câu
mà mẹ đã thốt lên khi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh hoàng hôn trên biển trước đó hai năm,
lúc tôi đưa mẹ đi nghỉ mát trong hai ngày cuối tuần. Nhưng giờ đang là buổi trưa, làm gì có
cảnh hoàng hôn nào, vậy thì mẹ thấy được cái gì đẹp từ con đường cũ kỹ, xám xịt này cơ
chứ?
“Cái gì vậy mẹ, mẹ bảo cái gì đẹp?”- Tôi hỏi.
“Bãi cỏ kia kìa, Buddy. Con nhìn xem nó có đẹp không nào!”- Mẹ như reo lên.
Bãi cỏ đẹp ư? Tôi nhìn bãi cỏ rồi ngạc nhiên đưa mắt nhìn sang mẹ, và khi đó, lần đầu
tiên tôi thấy rõ những nếp nhăn trên gương mặt bà, những sợi tóc bạc lưa thưa và nhất là
đôi tay - đôi bàn tay dài khẳng khiu, gân guốc, nổi rõ gân xanh. Cũng là lần đầu tiên tôi
thấy đôi mắt đầy vết chân chim của mẹ sáng bừng, lấp lánh.
Tôi đã từng thấy nhiều gương mặt đẹp, đẹp nhiều kiểu, nhiều góc độ, nhưng không một
gương mặt nào đẹp bằng gương mặt mẹ tôi lúc này - lúc mẹ thấy được vẻ đẹp diệu kỳ của
một bãi cỏ bình thường trong ánh nắng mặt trời. Tâm hồn mẹ thật giàu có khi có thể tìm
thấy và tận hưởng cái đẹp từ những điều bình dị nhất. Còn tôi, tôi bỗng thấy mình thật
nghèo nàn khi cứ khư khư ôm lấy mớ danh vọng phù phiếm mà không hay mình đang dần
đánh mất những thứ quý giá nhất của cuộc đời. Tôi nhìn mẹ, rồi lại nhìn bãi cỏ một lần nữa
và tôi thấy, đúng, nó đẹp tuyệt vời!
Mẹ nhìn tôi, đôi mắt lấp lánh tươi vui như muốn nói: “Buddy, con cũng thấy bãi cỏ đẹp
như mẹ nói, phải không?”.
https://thuviensach.vn
Tôi mỉm cười với mẹ, không nói gì và cũng không dám nói vì tôi sợ mình sẽ để vụt mất
khoảnh khắc kỳ diệu này, khoảnh khắc của cảm giác thanh bình, ấm áp mà phải mất quá
lâu tôi mới tìm thấy. Cả người tôi như lâng lâng trong niềm hạnh phúc.
“Cám ơn con, Buddy, vì buổi sáng tuyệt vời này. Mẹ biết con rất bận rộn mà. Con định
làm gì chiều nay?”- Mẹ hỏi khi chúng tôi đã về đến nhà.
“Mẹ à, con sẽ ở nhà và ngắm hoàng hôn với mẹ!”. Vừa nói, tôi vừa quàng tay ôm lấy mẹ.
Chưa bao giờ tôi thấy mẹ cười tươi như thế.
- Kim Nga
Theo Grass
https://thuviensach.vn
Mái ấm
Bất kể ta có đi đến đâu, dùng thứ ngôn ngữ gì, sống trong hoàn cảnh nào, vẫn có một sợi
dây nối kết ta với gia đình của mình. Tìm lại hơi ấm và tình thân gia đình là một cách trở
về với nguồn cội.
Bầu trời đông xám ngắt, ảm đạm với những cơn gió rét buốt phả vào người tôi lạnh
cóng. “Hẳn cái lạnh vào thời đó còn kinh khủng hơn nữa”, tôi nhủ thầm khi đứng tần ngần
trước cánh cổng sắt khắc chạm hoa văn của ngôi nhà chung cư ba tầng trên đường số 18,
cạnh ngôi làng Greewich. Tôi đang nghĩ về bà cố tôi, về những buổi sớm mùa đông lạnh cắt
da cắt thịt mà bà vẫn phải cặm cụi gánh nước thuê cho các hộ gia đình. Tuy không có cơ hội
để gặp bà cố vì bà đã mất nhiều năm trước khi tôi ra đời, nhưng những gì tôi được nghe kể
về bà đã để lại trong tôi một ấn tượng đặc biệt. Như có một sợi dây thiêng liêng nào đó đã
nối kết bà với tôi - đứa cháu sinh sau bà gần một thế kỷ.
Mùa thu năm 1892, cô gái Maggie mười tám tuổi đặt chân xuống đảo Ellis chỉ với vài bộ
quần áo trong giỏ xách và chưa đến 5 đô la trong túi. Cô vừa từ giã quê hương của mình một vùng quê nghèo đói với những cánh đồng ngô xơ xác vì mất mùa. Hai tháng trước đó,
Maggie mất đi người cha yêu dấu, người đã một mình nuôi cô khôn lớn từ khi mẹ cô qua
đời năm cô mới vừa lên tám. Song, nỗi đau không làm Maggie nhụt chí, trái lại, nó chỉ càng
khiến cô quyết tâm vươn lên. Với mẩu tin “cần người phụ bếp” cắt ra từ một tờ báo, cô tìm
đến một gia đình giàu có ở phố Avenue.
Một năm sau, cô gái trẻ Maggie - tức bà cố ngoại của tôi - kết hôn với một chàng trai gốc
Ireland làm nghề khuân vác ở bến tàu Donegal. Một thời gian sau, bà thôi công việc phụ
bếp và chuyển sang làm người quét dọn cho tòa nhà chung cư trước mặt tôi đây. Hai ông bà
sống trong một căn hộ nhỏ tại tầng ba. Bảy năm sau, khi 5 người con lần lượt ra đời thì tai
họa ập xuống: ông qua đời vì một tai nạn tại bến cảng – nơi ông giữ một chân khuân vác;
những kiện hàng lớn đã bất ngờ đổ xuống, đè lên người ông.
Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn thường tự hỏi lúc ấy bà cố tôi đã vượt qua nỗi đau đó như
thế nào? Bà có trở về quê nhà để nhờ sự giúp đỡ từ họ hàng? Hay đành phải cho đi lần lượt
những đứa con của mình? Nhưng không, theo lời kể của bà ngoại, bà cố tôi đã một mình
bươn chải, chèo chống để bảo vệ, nuôi dạy đàn con thơ. Phụ nữ trong dòng tộc tôi luôn là
những người có cá tính mạnh mẽ, hình như đó là tính cách chúng tôi được thừa hưởng từ
bà.
Sau khi ông cố mất, bà tôi không lo nổi tiền thuê nhà cho căn hộ trên lầu ba nữa. Mấy
mẹ con đành dắt díu nhau xuống sống ở tầng hầm. Nhìn cảnh năm đứa con thơ phải sống
chen chúc trong một căn hầm ẩm thấp, tối tăm, bà lao vào làm việc cật lực, không từ nan
bất cứ việc gì để kiếm tiền với mơ ước thuê được một chỗ nào đó tốt hơn. Vào những ngày
có thông báo cúp nước, bà tôi dậy từ hai, ba giờ sáng để ra giếng gánh nước https://thuviensach.vn
cho các hộ gia
đình ở tầng trên. Bà còn nhận giao than cho họ, rồi quét dọn hành lang, gom rác,... nói
chung là bất cứ việc gì có thể nhận được thù lao. Vào lúc năm giờ sáng, ngày nào cũng vậy,
bà đều cặm cụi trong bếp ăn để nấu bữa sáng, nhưng bà chỉ dùng phần thừa còn lại sau khi
các con đã ăn xong.
Tôi có thể tưởng tượng bà đã khốn khổ như thế nào khi phải vừa giặt ủi đồ thuê, vừa
trông chừng năm đứa con còn quá nhỏ của mình. Suốt bao nhiêu năm, bà đã sống như vậy,
bắt đầu một ngày khi người khác còn yên giấc, và kết thúc khi cả khu phố đã ngủ say. Đến
chiều tối, sau khi đã mệt nhoài với những công việc làm thuê làm mướn tại nhà hàng xóm,
mấy mẹ con bà lại dắt díu nhau về căn hầm để chuẩn bị bữa tối. Tối nào bà cũng phải chạy
đua với thời gian để làm việc nhà, rồi ngồi vào chiếc máy may cũ kỹ để may gia công.
Đứng ngắm tòa nhà chung cư, mải mê với những suy tưởng khiến tôi không để ý rằng
con mưa đã dần nặng hạt. Khi bung cây dù ra, tôi thấy một người đàn ông trông rất vui vẻ
và tốt bụng bước tới. Chắc hẳn ông là người bảo vệ của tòa nhà này.
Tôi cũng tiến lại gần ông ta và vui vẻ bắt chuyện: “Cháu rất thích tòa nhà này, nên mới
đứng ngắm lâu như thế. Cháu có biết một người đã từng sống ở đây… nhưng đã lâu lắm
rồi!”.
Người đàn ông sốt sắng mời tôi vào bên trong để trú mưa. Tôi thật sự xúc động khi đặt
chân trên mảnh sân lát gạch, nơi ngày xưa chắc hẳn đã in dấu chân bà cố tôi, cả bà ngoại tôi
và những người anh em của bà. Tôi ngập ngừng: “Cháu muốn xuống tầng hầm tham quan
có được không ạ?”.
Người bảo vệ cười đáp: “Được thôi, đấy là chỗ mà tôi thích nhất. Mà sao cô biết tòa nhà
này có tầng hầm ?”.
Tôi bước xuống cầu thang, cố hình dung trong đầu cảnh bà cố ngày trước phải nặng
nhọc kéo những thùng than lên chính những bậc thang này. Xuống đến nơi, tôi thực sự
ngạc nhiên. Mặc cho gió ngoài kia đang gào thét từng hồi, mưa đang tuôn xối xả lên tấm
cửa kính trên cao nhưng cả tầng hầm lại như đắm chìm trong một không gian ấm áp lạ kỳ.
Hình như không chỉ những chiếc ghế đệm đặt quanh lò sưởi khiến tôi cảm thấy ấm cúng
mà còn một nguồn sống ấm áp bí ẩn mà tôi có thể cảm nhận vẫn đang lẩn quất đâu đây .
Trên bệ lò sưởi là một bức tượng Hy Lạp. Người chủ nhà giải thích: “Bức tượng có tên là
Hestia, nữ thần của lò sưởi và tổ ấm. Bà trông coi toàn bộ tòa nhà này. Tôi rất thích sự hiện
diện của bà nhưng lại không thích cái tên Hestia lắm. Cái tên đó không được hay, cô có
thấy thế không?”.
Tôi nhoẻn cười với ông và bảo: “Thế ông thử đặt tên cho bà ấy là Maggie xem!”. Vừa lúc
ấy, mưa bỗng tạnh hẳn, những tia nắng ùa vào từ cửa sổ tầng hầm. Và tôi cảm giác ở đâu đó
trên cao kia, bà cố Maggie của tôi đang mỉm cười.
- Ngọc Trân
https://thuviensach.vn
Theo If Life Is A Game
https://thuviensach.vn
Điều dành cho cha
Đó là một ngày giữa tháng Năm, hương thơm mùa hạ đã bắt đầu phảng phất khắp
không gian. Ánh nắng mặt trời ấm áp rọi lên khuôn mặt chị, và mùi hoa dại, mùi cỏ vừa
cắt, mùi trái cây đang chín trong vườn theo làn gió thoảng qua thật dịu dàng. Chị hít một
hơi thật sâu, cố xoa dịu cơn đau đang mỗi lúc một quặn lên dữ dội trong bụng mình, nhưng
dường như điều đó chẳng giúp được gì hơn. Chị cất tiếng gọi chồng: “Anh ơi, em nghĩ là đã
đến lúc phải đi rồi… Đi ngay bây giờ anh ạ!”. Anh vội vàng bước ra từ gara với bước chân
nhanh và chắc, dẫu có hơi khập khiễng một chút. Chị có thể thấy sự lo lắng xen lẫn niềm
vui sướng đang hiện diện cùng lúc trên gương mặt anh.
“Được rồi, em yêu, anh đến đây! Em cứ ngồi yên đó nhé!”. Chị thấy tim mình đập
nhanh những nhịp rộn ràng vì biết rằng đứa con nà anh chị hằng mong chờ đang háo hức
đòi được ra đời. Chị thận trọng bám vào tay anh để đứng lên khỏi ghế. Anh giục con gái
đang chơi gần đó lên xe, rồi nhẹ nhàng dìu chị vào tận trong xe. Khi thấy bàn tay anh run
run tra chìa khóa vào ổ để khởi động, chị đặt tay mình lên đùi anh để trấn an. Anh nhìn chị
mỉm cười, hít một hơi thật sâu và lái xe hướng đến bệnh viện.
Anh thấp thỏm ở hành lang bệnh viện với cô con gái nhỏ ba tuổi. Nhìn những bức tường
trắng xóa xung quanh, anh thoáng rùng mình. Mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi khiến
anh cảm thấy hơi khó chịu. Các cô y tá trông thật giống nhau với bộ đồng phục trắng đang
bước khẩn trương trên các lối đi, trên tay lỉnh kỉnh các dụng cụ y tế hoặc những chồng hồ sơ
bệnh án.
Anh ghét bệnh viện và tất cả những gì thuộc về nó. Ấn tượng in sâu trong tâm trí anh là
những bức tường trắng lạnh lùng, những khuôn mặt đau khổ vì bệnh tật và sự lãnh đạm,
thiếu quan tâm đến bệnh nhân của các y, bác sĩ. Cô con gái ngước lên nhìn anh trong hồi
hộp xen lẫn lo âu, và cả niềm hy vọng sẽ có một đứa em trai. “Không lâu đâu, cô công chúa
nhỏ của ba.” - Anh vỗ về - “Mẹ con sẽ ổn mà!”.
Chiếc đồng hồ nhích từng chút chậm chạp trong sự sốt ruột của anh. Anh bế con đặt vào
lòng, tâm trí bồi hồi nhớ lại thuở anh hãy còn là một cậu bé, cũng ở một nơi như thế này,
nhưng với một lý do rất khác. Những bức tường ngày ấy không ám mùi thuốc khử trùng,
cũng không màu trắng. Chúng bẩn thỉu, váng vất mùi nước tiểu lẫn mùi của bệnh tật. Thần
chết như lảng vảng qua khắp các căn phòng, lấy đi mạng sống của bất kỳ đứa trẻ nào trong
vô số những đứa trẻ với khuôn mặt hằn sâu vẻ đau đớn lẫn đói nghèo.
Đó là những năm căn bệnh sốt bại liệt còn hoành hành dữ dội, cướp đi mạng sống của
rất nhiều nạn nhân nhỏ tuổi. Cái chết đến thường xuyên đến nỗi các y, bác sĩ bắt đầu cảm
thấy quen thuộc với nó. Phần lớn những đứa trẻ trong bệnh viện đều chẳng có ai đến chăm
sóc thường xuyên. Ba mẹ chúng còn phải bận rộn với miếng ăn hàng ngày và đàn con nheo
nhóc ở nhà. Khắp nơi trong bệnh viện, đâu đâu cũng thấy những dáng hìnhhttps://thuviensach.vn
trẻ thơ côi cút
và sợ hãi. Một trong những căn phòng ấy có một cậu bé yếu đuối, ánh mắt chất chứa nỗi
đau đớn và hoang mang. Cậu không hiểu tại sao mình lại ở đây và tại sao chân cậu không
thể cử động được. Cậu loáng thoáng nghe các y tá nói với nhau về “sốt bại liệt”, nhưng nó là
gì thì cậu không sao hiểu được. Trong suốt chín năm kể từ ngày chào đời, cậu chưa bao giờ
nghe ai nói gì về cụm từ xa lạ ấy. Nó khiến trẻ em đau đớn, cậu chỉ biết như vậy mà thôi!
Tất cả các câu hỏi dường như không được trả lời, như tại sao tay phải cậu có thể cử động,
trong khi tay trái lại không thể. Cậu ước gì mọi người có thể nói cho cậu biết bao lâu nữa
thì tay trái có thể hoạt động lại, vì cậu còn bài tập bóng rổ cho giải đấu mùa xuân.
Tiếng bước chân vang lên ngoài cửa khiến cậu bé giật mình. “Ước gì mình có thể thu
mình lại thật nhỏ để cô ấy không tìm thấy” - cậu thầm nghĩ. Cậu biết rõ mình sẽ phải làm gì
khi cô y tá đến: ngâm cánh tay bất động của mình vào trong sáp ong nóng, để nó thấm qua
từng ngón tay, chờ cho khô lại, rồi lại tiếp tục như thế. Dường như cô ấy chẳng bao giờ để ý
đến những giọt nước mắt đang lăn dài trên gò má cậu bởi sáp ong quá nóng, cả sự nhức
buốt khi bị chích thuốc vào vùng da đã sưng tấy. Cậu bé nằm yên, giả vờ như đang ngủ say.
Nhưng điều đó chẳng có ích gì. Cô y tá kéo tung tấm chăn ra, chậm rãi nói từng từ một:
“Đưa tay đây!”. Cậu tuyệt vọng nhìn cô, nước mắt giàn giụa khi cánh tay giấu kín từ từ bị
kéo ra.
Nhiều giờ, nhiều ngày rồi nhiều tháng trôi qua. Cậu bé ngây thơ, yếu đuối đã trở thành
một “chiến binh” mạnh mẽ, tràn đầy quyết tâm và lòng dũng cảm để tiếp tục cuộc sống.
Nằm trên giường bệnh, cậu tập cử động tay chân mình, từng chút, từng chút một. Cậu
không cho phép mình khóc nữa, vì cậu sẽ chịu đựng tất cả để có thể được khỏe mạnh trở
lại, được trở về với cha mẹ và những anh chị em của mình.
***
“Ông Robinson, ông Robinson”, tiếng gọi kéo anh ra khỏi dòng hồi tưởng. Anh vội
ngước nhìn lên, khuôn mặt đầm đìa mồ hôi. Tim đập mạnh, anh nắm chặt tay con gái vì
quá hồi hộp. “Ông Robinson”, – cô y tá mỉm cười dịu dàng. – “Chúc mừng ông! Là một bé
trai, ông ạ”.
Niềm hạnh phúc trào dâng trong anh. Anh như choáng ngợp trong cảm giác hạnh phúc
không thể diễn tả thành lời. Đến khi cô con gái vỗ tay và nhảy ra khỏi lòng anh, anh mới
sực tỉnh, bối rối hỏi cô y tá: “Tay chân nó bình thường chứ hả cô?”. Đó cũng là câu hỏi mà
anh đã từng nêu ra khi con gái anh chào đời. Cô y tá mỉm cười cảm thông: “Thằng nhóc
khỏe mạnh lắm, chân tay cứ chòi đạp suốt, và còn khóc váng cả lên ấy chứ!”.
Anh hồi hộp bước vào phòng, nơi chị đang thiếp đi. Đưa tay nhẹ nhàng vuốt tóc chị, anh
thì thầm: “Anh yêu em, và tự hào về em biết bao!”. Nhìn đứa con trai còn bé xíu nằm bên
cạnh chị, anh nghĩ về tương lai xán lạn của con mình, nó có thể chơi bóng rổ, bóng đá và
làm tất cả những điều mà anh không thể làm. Anh nghĩ về con gái anh, nó rất yêu anh, và
anh cũng vậy. Với con bé, anh là một người hùng thật sự.
https://thuviensach.vn
Đã 14 năm trôi qua kể từ lúc anh bước vào bệnh viện, chờ đợi sự ra đời của
con trai
mình. Và hôm nay, một tối thứ Năm tuyệt vời, anh và chị đang ngồi trên khán đài sân vận
động với cô con gái lớn của họ. Hai đội bóng chuẩn bị vào sân, sẵn sàng cho trận chung kết
giải bóng đá các trường trung học toàn quốc. Không khí sục sôi trên khán đài, nơi các khán
giả hừng hực nhiệt huyết đang cổ vũ, khích lệ các cầu thủ của mình. Anh chị hồi hộp chờ
giây phút bình luận viên gọi tên cậu con trai của họ “Robinson, số 10, tiền vệ”. Cậu bé chạy
băng qua sân, mạnh mẽ và uyển chuyển, đưa mắt nhìn lên khán đài để tìm cha và mỉm
cười. Cậu đưa tay thật cao để đáp lại cái vẫy tay của cha, như muốn nói: “Điều này là dành
cho cha, cha của con!”.
- Quang Kiệt
Theo A Tribute To Courage
https://thuviensach.vn
Siêu nhân tập đạp xe
Đừng để những khó khăn đánh gục bạn, hãy kiên nhẫn rồi bạn sẽ vượt qua.
Đó là mùa hè của năm 1967 - thời điểm mà tôi phải tháo hai chiếc bánh xe phụ để học
cách chạy xe đạp.
Gia đình tôi làm chủ khách sạn Bonaire, một khách sạn nhỏ nằm ngay trung tâm một
thị trấn thanh tĩnh và đẹp như tranh ở vùng Flat Rock, phía Bắc Carolina. Chúng tôi sống ở
tầng trệt, ngay sau tiền sảnh khách sạn, nơi tôi có một căn phòng tuyệt đẹp với đầy đủ bộ
sưu tập truyện tranh Siêu nhân lẫn các trò chơi điện tử.
Với một đứa bé thích mạo hiểm và có trí tưởng tượng bay bổng như tôi, thì cuộc sống
cũng giống như những trang tranh truyện - đầy ắp những rắc rối mà một siêu nhân như tôi
dễ dàng giải quyết ổn thỏa chỉ trong chớp mắt. Tôi mải mê suốt ngày trong thế giới tưởng
tượng của mình, đội mũ rơm cũ, mang găng tay đen và khoác chiếc áo choàng đã rách tả
tơi. Chỉ cần chút dấu hiệu của rắc rối sắp diễn ra, tôi sẽ biến ngay vào buồng điện thoại của
khách sạn để rồi mấy giây sau xuất hiện với chiếc khăn choàng đỏ quấn quanh cổ áo thun
xanh có một chữ S phía trước ngực. Chẳng phải Siêu nhân luôn như thế sao?
“Đây là công việc dành cho Siêu nhân!” - Tôi hét to khi bay đi đối đầu với những kẻ thù
nguy hiểm tưởng tượng đang đe dọa thế giới.
Một buổi chiều, tôi mang chiếc xe đạp nhỏ có gắn hai bánh phụ để giữ thăng bằng ra
chạy trên con đường nhỏ trước khách sạn.
“Ê, Siêu nhân, chừng nào mới chạy được xe đạp vậy?” - Những đứa trẻ hàng xóm chế
giễu khi đạp xe đạp chạy ngang trước mặt tôi.
Nhìn tụi nó đạp xe đi xa, tôi chợt nhận ra mình đang bị bỏ lại phía sau. Để nhập bọn với
bọn chúng, tôi cần tháo hai chiếc bánh xe phụ ra để chạy theo cho nhanh. Nhưng phải thừa
nhận đó là một việc không dễ dàng đối với tôi. Thế là tôi phải nhờ bố giúp đỡ.
“Được rồi, bố sẽ buông ra nhé, và con nhớ phải giữ thăng bằng đó!” - Bố bảo khi ông đẩy
xe tôi chạy trên thảm cỏ trước nhà. Đây đã là lần thử thứ mười rồi. Trước đó, tôi đã té hết
chín lần cả thảy. Cứ sau mỗi lần như thế, bố lại đỡ tôi dậy, giữ chặt yên sau xe và chúng tôi
lại tiếp tục. Bố là guồng máy còn tôi là phi công. Tôi từ từ nhấn bàn đạp, bố đẩy tôi thẳng tới
trên bãi cỏ rồi buông tay ra. Tôi “bay” một mình – hơi lảo đảo lao về trước, nín thở vì hồi
hộp khi cảm nhận thảm cỏ dưới bánh xe cuộn tròn.
Bất ngờ tôi thấy mình đang đạp xe. Hu ra! Lần này tôi đã làm được! Tôi cười hết cỡ khi
những lời reo hò động viên của bố chìm dần phía sau. Chiến thắng này là của tôi!
https://thuviensach.vn
“Mình sẽ té thôi!”. Ý nghĩ đó lúc đầu chỉ thoảng qua trong tâm trí tôi, nhưng
không
hiểu sao càng lúc càng rõ dần. Xét cho cùng, mấy lần trước tôi đã té đó thôi, làm sao lần
này có thể khác đi được? Niềm phấn khích rời khỏi tôi như không khí thoát khỏi quả bóng
bị chọc thủng. Nỗi sợ vây kín khiến tay lái tôi loạng choạng. Và thế là tôi ngã nhào xuống
thảm cỏ.
“Con gần làm được rồi đó!” - Bố vừa nói vừa động viên tôi. - “Con đừng để nỗi sợ lấn át
mình nữa nhé. Nào, chúng ta thử lại lần nữa nào!”
“Con không làm được!” - Cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, tôi cố ngăn những dòng
nước mắt ấm ức và thất vọng. - “Con không tập chạy xe nữa đâu.”
Tôi trở lại thế giới của tôi với Siêu nhân và những trò chơi trừ gian diệt bạo, nhưng
chẳng hiểu sao tôi không còn cảm giác như trước nữa. Mỗi lần chạy qua sân để ngăn chặn
một cuộc cướp nhà băng mà tôi tưởng tượng ra, tôi lại thấy chiếc xe đạp của mình dựng gần
cửa nhà xe, như nhắc nhở về một việc còn dang dở.
Thế rồi một chiều, không chịu nổi cảm giác thua cuộc thêm nữa, tôi quyết tâm sẽ tập
chạy xe đạp mỗi ngày, cho đến khi thành thạo. Nhất định tôi sẽ làm được!
Nhưng khi vừa nắm chặt tay lái, nỗi sợ hãi lại ùa đến, khiến tôi như chùng xuống. Có lẽ
để ngày mai vậy. Nhưng rồi bất thình lình, tôi nghe tiếng reo hò, cười nói của tụi bạn hàng
xóm khi chúng đạp xe phía bên kia đường. Nếu tụi nó làm được, tôi cũng có thể!
Tôi giữ chặt tay lái với tất cả lòng quyết tâm vừa mới được vực lại. Hít một hơi thật sâu,
tôi cố giữ thăng bằng tay lái. Chiếc xe vững dần, và tôi đạp thật nhanh ra phía trước khách
sạn, vừa đúng lúc bố bước ra từ trong tiền sảnh.
“Bố ơi, nhìn nè! Con đang đạp xe” - Tôi vui mừng gọi bố.
Bố mỉm cười và vẫy tay khi tôi gồng mình nhấn bàn đạp để nhập bọn cùng tụi bạn. Siêu
nhân đã đánh bại một kẻ thù có tên là “sợ hãi”, và thêm một lần thế giới lại trở nên yên
bình, hạnh phúc hơn.
- Anh Khang
Theo Superman Learns How To Ride
https://thuviensach.vn
Chuyện một đêm Giáng sinh
“Có ba điều quan trọng trong cuộc sống: thứ nhất, sống tốt; thứ hai, sống tốt; và thứ
ba, sống tốt!”
-...
MỤC LỤC
Lời Giới Thiệu
Cha tôi
Bãi cỏ
Mái ấm
Điều dành cho cha
Siêu nhân tập đạp xe
Chuyện một đêm Giáng sinh
Người anh trai tốt nhất
Chị sẽ gọi em bằng tên
Chiếc thắt lưng của cha
Chiếc dù của Miriam
Người hoàn hảo
Niềm hy vọng đêm Giáng sinh
Tấm chăn của bà
Cuộc thi đánh vần
Khi con trưởng thành
Chiếc nôi rơm diệu kỳ
Phòng vinh danh người cha
Mảnh thủy tinh vỡ
Chuyện về Christine
https://thuviensach.vn
Những bộ quần áo của cha
Nhắn gửi con trai
Khi ta lớn…
Tia nắng của tôi
Lời thề trẻ thơ
Quà tặng của mẹ
Cha ơi, con không muốn cầm cương nữa!
https://thuviensach.vn
Lời Giới Thiệu
Trong cuộc sống tấp nập, áp lực công việc với bao lo toan, nơi chúng ta có bao giờ bạn
nghĩ về mái nhà xưa, nơi tuổi thơ bạn đã có những tháng ngày êm đềm, hạnh phúc?
Giữa đời sống tiện nghi vật chất hiện đại, có bao giờ lòng bạn hướng về hình bóng cha
mẹ già, chiều chiều vẫn tựa cửa mong ngóng những đứa con đi xa trở về?
Có bao giờ bạn nắm lấy đôi bàn tay gầy gò của mẹ, hôn lên đôi mắt đầy những nếp nhăn
của Người để thấy thời gian dường như cũng có tuổi? Hay bạn cho rằng mình đã quá lớn để
làm điều đó?
Có bao giờ, trong những giấc mơ giữa chốn thị thành phồn hoa, bạn dành riêng cho cha
mẹ nơi quê nhà những lời nguyện cầu tốt đẹp. Bạn không tin vào những lời cầu chúc ư?
Nếu vậy, có lẽ bạn đã không biết rằng cha mẹ đã luôn cầu chúc cho bạn những điều tốt lành
ngay cả khi bạn còn chưa chào đời…
Và còn biết bao điều tốt đẹp khác mà mỗi chúng ta, khi sinh ra đã được thừa hưởng từ
gia đình dấu yêu, từ tình yêu vô biên của cha mẹ… Như chim non có tổ, cây trái có cội, sông
suối có nguồn, bất kỳ ai trong chúng ta cũng đều có một mái ấm gia đình để trưởng thành,
để mong nhớ và khát khao trở về sau mỗi chuyến đi xa.
Tình cảm gia đình thiêng liêng đã khơi gợi, dưỡng nuôi và tiếp thêm sức mạnh tinh
thần to lớn cho bao sự sáng tạo. Và cuốn sách mà bạn đang cầm trên tay cũng chính là kết
quả của quá trình đó. “HGTH & Tình yêu thương gia đình” hy vọng mang đến cho bạn
đọc những câu chuyện gần gũi, cảm động về tình cảm gia đình. Qua đó, bạn sẽ tìm thấy
hình bóng chính mình với những tình huống ứng xử trong gia đình mà chắc chắn bạn đã
từng một lần trải qua trong đời. Để từ đó, bạn biết trân trọng hơn tình cảm những người
thân yêu đã và đang dành cho mình.
Chắc chắn rằng đối với nhiều người chúng ta, tình cảm gia đình chính là nguồn động
viên tinh thần lớn lao nhất, là điều không thể thiếu trong một cuộc sống hạnh phúc. Gia
đình cũng chính là nơi chúng ta mong muốn hướng về mỗi khi gặp khó khăn, thất bại.
Đừng bao giờ ngại ngần khi thể hiện tình thương yêu dành cho gia đình, cho cha mẹ, cho
những người thân yêu, bởi đó chính nguồn hạnh phúc vô biên mà bạn dành tặng họ. Để
mỗi khi có dịp trở về, bạn lại cảm thấy lòng mình rộn ràng những cảm xúc ngọt ngào, êm
dịu, như được sưởi ấm bởi hàng ngàn ngọn lửa yêu thương…
https://thuviensach.vn
Cha tôi
Nếu có cha bên cạnh, tôi sẽ khoác tay cha và nói:
“Cha bước đi trước nhé. Con sẽ bước theo cha!”
Khi còn nhỏ, tôi thường cảm thấy ngượng ngùng mỗi khi đi chung với cha. Chân cha tôi
bị tật rất nặng, khiến cả người ông phải khòm xuống trông rất nặng nề. Mỗi khi hai cha con
tôi đi cùng nhau, ông luôn phải vịn vào tay tôi để giữ thăng bằng. Cái nhìn tò mò của
những người xung quanh vào hai cha con chúng tôi khiến tôi cảm thấy khó chịu vô cùng.
Ngoài mặt tôi cố làm ra vẻ bình thường chứ thật ra trong thâm tâm tôi rất lúng túng. Cha
thì hoàn toàn không quan tâm đến chuyện đó. Đối với ông, tập trung vào chuyện đi đứng
đã mất quá nhiều thời gian và công sức rồi, không còn tâm trí đâu mà để ý đến những
chuyện khác. Với đôi chân bị tật của mình, cha không thể đi cùng nhịp với tôi được. Những
bước đi của cha rất ngắn và không đều nhau, còn tôi thì luôn sốt ruột muốn đi thật nhanh.
Chính vì điều đó mà mỗi lần đi chung, hai cha con tôi rất ít nói chuyện, chỉ trừ những lần
ông nói trong hơi thở hổn hển vì mệt nhọc: “Con bước đi trước nhé. Cha sẽ bước theo con”.
Chúng tôi thường đi bộ với nhau từ nhà đến ga xe điện ngầm - nơi cha sẽ lên tàu đến sở
làm ở tận Manhattan và tôi đón chuyến xe buýt đến trường lúc bảy giờ sáng. Cha tôi là một
nhân viên rất gương mẫu, ông không bao giờ nghỉ làm nếu không vì một lý do bất khả
kháng nào đó. Đối với ông, đó là vấn đề danh dự. Dù bị bệnh hoặc thời tiết khắc nghiệt đến
mấy, ông vẫn cố đi làm. Khi trời đổ tuyết nhiều, băng đóng thành lớp dày trên mặt đất thì
chuyện đi lại của cha tôi càng trở nên khó khăn bội phần. Có lúc chị em tôi phải để ông
ngồi trên chiếc xe trượt tuyết của trẻ con, rồi thay nhau hì hục kéo ông qua đường cho đến
khi tới cửa xe điện.
Giờ đây, mỗi khi nghĩ về tất cả những chuyện đó, tôi lấy làm lạ là do đâu mà cha lại có
thể luôn giữ được cái nhìn lạc quan để vượt qua mọi chuyện. Ông không bao giờ cho mình
là người khuyết tật, mà chỉ là “hơi gặp khó khăn về đi lại” mà thôi. Nhìn lại cuộc đời của
cha, tôi biết rằng ông đã cố gắng rất nhiều để có một công việc, một chỗ đứng mà nhiều
người bình thường phải mơ ước. Chưa bao giờ tôi nghe thấy ở cha một tiếng than vãn hay
một cảm giác cay đắng. Ông đã làm cách nào nhỉ?
Không thể tham gia trực tiếp vào các hoạt động xã hội như người khác nhưng cha luôn
cố gắng dự phần theo một cách nào đó. Là một người rất đam mê môn bóng chày, nhưng
khi không thể vào sân thì ông chọn cách làm một cổ động viên nhiệt thành. Ông thường
dẫn tôi đến sân Ebberts để xem đội Brooklyn Dodges thi đấu. Thậm chí khi đội bóng nhỏ ở
phường tôi thiếu người quản lý thì cha là người đầu tiên xung phong vào vị trí đó để vực
dậy đội bóng và cũng là người đắc cử với số phiếu cao nhất. Cũng nhờ đó mà tôi biết thêm
một tài năng của cha: ông là một nhà quản lý rất cừ.
https://thuviensach.vn
Được miễn tham gia quân ngũ trong Thế chiến thứ II nhưng ông vẫn hăng
hái xin gia
nhập đội thông tin tuyên truyền ở địa phương. Không thể khiêu vũ nhưng ông vẫn hăng
hái lái xe đưa mẹ con tôi tới tham dự những buổi tiệc khiêu vũ, và rồi ngồi nhìn chúng tôi
lả lướt trong điệu nhạc với khuôn mặt vui vẻ, tự hào, không hề đượm chút u buồn.
Khi tôi được chọn vào đội bóng chày của trường trung học, có lẽ cha là người vui nhất còn vui hơn cả bản thân tôi. Ông dẫn tôi đến nhà những người bạn của ông để khoe về sự
kiện đặc biệt đó, như thể tôi đã được vào đội tuyển quốc gia. Và từ ngày đó trở đi, chưa bao
giờ ông bỏ một buổi thi đấu nào có đội bóng của tôi tham gia. Cha tôi là người đầu tiên có
mặt để chung vui mỗi khi chúng tôi thắng trận và cũng là người trước tiên ôm lấy vai tôi an
ủi mỗi khi chúng tôi không may gặp thất bại.
Năm đầu tiên tôi vào hải quân cũng là năm cha tôi qua đời vì một căn bệnh mà y học
ngày nay có thể dễ dàng chữa khỏi. Tuy cha phải nằm liệt giường vào những ngày cuối đời,
nhưng cũng giống như trước kia, ông vẫn luôn vui vẻ, thậm chí còn trêu đùa cho đến khi
chúng tôi bật cười mới thôi. Ông nằm đó, thanh thản và bình yên trong chuyến du hành tự
do nhất từ trước tới giờ của mình - chuyến du hành mà ông sẽ không phải tựa vào tay tôi
nữa.
Mỗi khi gặp khó khăn hay thử thách trong cuộc sống, tôi lại nghĩ đến cha. Ông đã luôn
là tấm gương cho chúng tôi về tinh thần lạc quan mạnh mẽ. Vào những giây phút đó, nếu
có cha bên cạnh, tôi sẽ khoác tay cha và nói: “Cha bước đi trước nhé. Con sẽ bước theo
cha!”.
- Kim Nga
Theo A Good Heart To Lean On
https://thuviensach.vn
Bãi cỏ
“Tôi tin rằng dù chỉ sống cuộc đời của một cọng cỏ thì cũng không kém gian khổ và
vinh quang hơn hành trình của những vì sao.”
- Walt Whitman
Mẹ tôi mất vào năm bà được 93 tuổi. Cả cuộc đời bà là một chuỗi những bi kịch tiếp nối,
thỉnh thoảng mới le lói chút niềm vui. Cha tôi qua đời sau khi cưới mẹ vài năm, để lại cho
bà hai đứa con trai nhỏ ngay trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế năm 1929. Công việc của
một y tá không kiếm đủ tiền để nuôi hai anh em tôi ăn học nên bà bỏ việc, chấp nhận trở
thành quản gia cho một gia đình triệu phú với mong muốn duy nhất là cả nhà tôi sẽ luôn
được sống bên nhau, không phải chịu cảnh chia lìa như những gia đình khác vào thời ấy.
Đôi tay mẹ tôi trông giống như tay của một người thợ. Cả hai bàn tay to bè và thô ráp vì
phải giặt giũ, lau dọn nhà cửa, nấu nướng và hàng trăm việc không tên khác. Nhưng bà vẫn
biết ơn Thượng đế vì đã ban cho bà sức khỏe, không đau ốm gì để nuôi dạy các con khôn
lớn.
Sau khi hai anh em tôi tốt nghiệp đại học và có việc làm ngay tại thành phố, cuộc sống
của chúng tôi đã dễ chịu hơn xưa rất nhiều. Mẹ không còn phải thường xuyên lo lắng về
tiền bạc cũng như không phải làm việc quần quật cả ngày, nhưng cũng từ đó, bà phải quen
với cuộc sống một mình quanh quẩn ở nhà. Niềm hạnh phúc lúc ấy của mẹ chỉ gói gọn
trong chiếc tivi nhỏ tôi tặng, trong những lần ghé thăm hiếm hoi của anh tôi - đang sống ở
tận Bắc California - và những bữa ăn sáng cùng tôi mỗi chủ nhật.
Vào một buổi sáng chủ nhật mùa hè tuyệt đẹp của California, tôi lái xe về thăm mẹ như
thường lệ. Mẹ đã thay đồ đi phố, ngồi đợi tôi trên chiếc ghế gỗ trước thềm. Mẹ rất yêu ngôi
nhà nhỏ cũ kỹ này, có lẽ vì nó là chỗ ở ổn định đầu tiên trong đời bà. Vừa thấy tôi lái xe vào
sân, gương mặt mệt mỏi đầy nếp nhăn của mẹ bỗng rạng rỡ hẳn lên. Bà đã chờ đợi cả tuần
để có được một buổi sáng gặp mặt tôi như thế.
Như thường lệ, mẹ mang đôi giày đen được lau chùi cẩn thận, giản dị trong chiếc áo
cánh trắng cùng chiếc váy dài màu xanh chàm. Ngay trên ngực áo của bà là chiếc cài áo
hình chim én với dòng chữ mạ vàng “Mẹ thân yêu”. Tôi nhớ đó là món quà mà tôi đã tặng
mẹ khoảng mười năm trước. Mẹ không bao giờ đòi hỏi gì cho mình cả, thậm chí bà còn xót
xa tính toán giá tiền những món quà mà tôi đã tặng bà...
Trong suốt tuổi thơ của hai anh em tôi, mẹ không có nhiều thời gian để dạy chúng tôi về
cách sống, nhưng chỉ cần nhìn vào cuộc đời mẹ, chúng tôi đã có thể học được mọi thứ về
tình yêu thương, về cách quan tâm đối với mọi người xung quanh, về giá trị của lao động và
lòng quyết tâm không gì lay chuyển được. Nhưng dường như càng thành đạt ngoài xã hội,
tôi càng ít quan tâm đến mẹ. Sâu thẳm trong lòng tôi vẫn rất yêu mẹ, nhưnghttps://thuviensach.vn
việc về thăm
mẹ - dù là mỗi tuần một lần với bốn mươi lăm phút lái xe - gần như trở thành một việc phải
làm của tôi. Tôi nói với mẹ rằng tôi rất bận, rằng công việc của tôi lúc nào cũng ngập đầu;
nhưng rồi tôi đã phải xấu hổ khi nghĩ lại, vì thật ra đó chỉ là lời bào chữa cho sự mệt mỏi,
thờ ơ và lười biếng của tôi mà thôi.
Tôi đỡ mẹ vào xe. Mẹ lại trầm trồ như mọi ngày chủ nhật khác: “Chiếc xe của con đẹp
thật!”, trong khi tôi lại thấy nó là một chiếc xe xấu xí mà tôi đang muốn thay mới.
Mẹ luôn có rất nhiều câu hỏi, như đã để dành trong cả tuần rồi dồn lại nói với tôi vào
mỗi buổi sáng chủ nhật. Giọng mẹ tràn ngập niềm vui. Bà âu yếm ngước nhìn trong khi chờ
đợi tôi trả lời, như thể từng lời nói của tôi là niềm vui vô bờ của mẹ. Dù nhận thấy vậy,
nhưng rồi tôi cũng lại bực mình vì sự quá kỹ lưỡng của bà. Mẹ hỏi tôi từng ly từng tý, về
những bữa ăn sáng trong tuần của tôi, về việc tôi ngủ có ngon không, công việc có gì vui
không, v.v. và v.v. Tôi trả lời một cách miễn cưỡng, ngắn gọn như một cái máy.
Rồi bữa ăn sáng kết thúc, tôi đưa mẹ trở về nhà. Nhìn mẹ có vẻ rất vui, tuy không nói gì
cả nhưng trên môi bà luôn nở một nụ cười nhẹ nhàng.
Tôi đang mải nhìn mặt đường loang lổ trong ánh nắng, với những ngôi nhà cũ kỹ buồn
tẻ xung quanh thì bất chợt mẹ thốt lên: “Buddy, con nhìn xem, đẹp chưa kìa!” - Cũng là câu
mà mẹ đã thốt lên khi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh hoàng hôn trên biển trước đó hai năm,
lúc tôi đưa mẹ đi nghỉ mát trong hai ngày cuối tuần. Nhưng giờ đang là buổi trưa, làm gì có
cảnh hoàng hôn nào, vậy thì mẹ thấy được cái gì đẹp từ con đường cũ kỹ, xám xịt này cơ
chứ?
“Cái gì vậy mẹ, mẹ bảo cái gì đẹp?”- Tôi hỏi.
“Bãi cỏ kia kìa, Buddy. Con nhìn xem nó có đẹp không nào!”- Mẹ như reo lên.
Bãi cỏ đẹp ư? Tôi nhìn bãi cỏ rồi ngạc nhiên đưa mắt nhìn sang mẹ, và khi đó, lần đầu
tiên tôi thấy rõ những nếp nhăn trên gương mặt bà, những sợi tóc bạc lưa thưa và nhất là
đôi tay - đôi bàn tay dài khẳng khiu, gân guốc, nổi rõ gân xanh. Cũng là lần đầu tiên tôi
thấy đôi mắt đầy vết chân chim của mẹ sáng bừng, lấp lánh.
Tôi đã từng thấy nhiều gương mặt đẹp, đẹp nhiều kiểu, nhiều góc độ, nhưng không một
gương mặt nào đẹp bằng gương mặt mẹ tôi lúc này - lúc mẹ thấy được vẻ đẹp diệu kỳ của
một bãi cỏ bình thường trong ánh nắng mặt trời. Tâm hồn mẹ thật giàu có khi có thể tìm
thấy và tận hưởng cái đẹp từ những điều bình dị nhất. Còn tôi, tôi bỗng thấy mình thật
nghèo nàn khi cứ khư khư ôm lấy mớ danh vọng phù phiếm mà không hay mình đang dần
đánh mất những thứ quý giá nhất của cuộc đời. Tôi nhìn mẹ, rồi lại nhìn bãi cỏ một lần nữa
và tôi thấy, đúng, nó đẹp tuyệt vời!
Mẹ nhìn tôi, đôi mắt lấp lánh tươi vui như muốn nói: “Buddy, con cũng thấy bãi cỏ đẹp
như mẹ nói, phải không?”.
https://thuviensach.vn
Tôi mỉm cười với mẹ, không nói gì và cũng không dám nói vì tôi sợ mình sẽ để vụt mất
khoảnh khắc kỳ diệu này, khoảnh khắc của cảm giác thanh bình, ấm áp mà phải mất quá
lâu tôi mới tìm thấy. Cả người tôi như lâng lâng trong niềm hạnh phúc.
“Cám ơn con, Buddy, vì buổi sáng tuyệt vời này. Mẹ biết con rất bận rộn mà. Con định
làm gì chiều nay?”- Mẹ hỏi khi chúng tôi đã về đến nhà.
“Mẹ à, con sẽ ở nhà và ngắm hoàng hôn với mẹ!”. Vừa nói, tôi vừa quàng tay ôm lấy mẹ.
Chưa bao giờ tôi thấy mẹ cười tươi như thế.
- Kim Nga
Theo Grass
https://thuviensach.vn
Mái ấm
Bất kể ta có đi đến đâu, dùng thứ ngôn ngữ gì, sống trong hoàn cảnh nào, vẫn có một sợi
dây nối kết ta với gia đình của mình. Tìm lại hơi ấm và tình thân gia đình là một cách trở
về với nguồn cội.
Bầu trời đông xám ngắt, ảm đạm với những cơn gió rét buốt phả vào người tôi lạnh
cóng. “Hẳn cái lạnh vào thời đó còn kinh khủng hơn nữa”, tôi nhủ thầm khi đứng tần ngần
trước cánh cổng sắt khắc chạm hoa văn của ngôi nhà chung cư ba tầng trên đường số 18,
cạnh ngôi làng Greewich. Tôi đang nghĩ về bà cố tôi, về những buổi sớm mùa đông lạnh cắt
da cắt thịt mà bà vẫn phải cặm cụi gánh nước thuê cho các hộ gia đình. Tuy không có cơ hội
để gặp bà cố vì bà đã mất nhiều năm trước khi tôi ra đời, nhưng những gì tôi được nghe kể
về bà đã để lại trong tôi một ấn tượng đặc biệt. Như có một sợi dây thiêng liêng nào đó đã
nối kết bà với tôi - đứa cháu sinh sau bà gần một thế kỷ.
Mùa thu năm 1892, cô gái Maggie mười tám tuổi đặt chân xuống đảo Ellis chỉ với vài bộ
quần áo trong giỏ xách và chưa đến 5 đô la trong túi. Cô vừa từ giã quê hương của mình một vùng quê nghèo đói với những cánh đồng ngô xơ xác vì mất mùa. Hai tháng trước đó,
Maggie mất đi người cha yêu dấu, người đã một mình nuôi cô khôn lớn từ khi mẹ cô qua
đời năm cô mới vừa lên tám. Song, nỗi đau không làm Maggie nhụt chí, trái lại, nó chỉ càng
khiến cô quyết tâm vươn lên. Với mẩu tin “cần người phụ bếp” cắt ra từ một tờ báo, cô tìm
đến một gia đình giàu có ở phố Avenue.
Một năm sau, cô gái trẻ Maggie - tức bà cố ngoại của tôi - kết hôn với một chàng trai gốc
Ireland làm nghề khuân vác ở bến tàu Donegal. Một thời gian sau, bà thôi công việc phụ
bếp và chuyển sang làm người quét dọn cho tòa nhà chung cư trước mặt tôi đây. Hai ông bà
sống trong một căn hộ nhỏ tại tầng ba. Bảy năm sau, khi 5 người con lần lượt ra đời thì tai
họa ập xuống: ông qua đời vì một tai nạn tại bến cảng – nơi ông giữ một chân khuân vác;
những kiện hàng lớn đã bất ngờ đổ xuống, đè lên người ông.
Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn thường tự hỏi lúc ấy bà cố tôi đã vượt qua nỗi đau đó như
thế nào? Bà có trở về quê nhà để nhờ sự giúp đỡ từ họ hàng? Hay đành phải cho đi lần lượt
những đứa con của mình? Nhưng không, theo lời kể của bà ngoại, bà cố tôi đã một mình
bươn chải, chèo chống để bảo vệ, nuôi dạy đàn con thơ. Phụ nữ trong dòng tộc tôi luôn là
những người có cá tính mạnh mẽ, hình như đó là tính cách chúng tôi được thừa hưởng từ
bà.
Sau khi ông cố mất, bà tôi không lo nổi tiền thuê nhà cho căn hộ trên lầu ba nữa. Mấy
mẹ con đành dắt díu nhau xuống sống ở tầng hầm. Nhìn cảnh năm đứa con thơ phải sống
chen chúc trong một căn hầm ẩm thấp, tối tăm, bà lao vào làm việc cật lực, không từ nan
bất cứ việc gì để kiếm tiền với mơ ước thuê được một chỗ nào đó tốt hơn. Vào những ngày
có thông báo cúp nước, bà tôi dậy từ hai, ba giờ sáng để ra giếng gánh nước https://thuviensach.vn
cho các hộ gia
đình ở tầng trên. Bà còn nhận giao than cho họ, rồi quét dọn hành lang, gom rác,... nói
chung là bất cứ việc gì có thể nhận được thù lao. Vào lúc năm giờ sáng, ngày nào cũng vậy,
bà đều cặm cụi trong bếp ăn để nấu bữa sáng, nhưng bà chỉ dùng phần thừa còn lại sau khi
các con đã ăn xong.
Tôi có thể tưởng tượng bà đã khốn khổ như thế nào khi phải vừa giặt ủi đồ thuê, vừa
trông chừng năm đứa con còn quá nhỏ của mình. Suốt bao nhiêu năm, bà đã sống như vậy,
bắt đầu một ngày khi người khác còn yên giấc, và kết thúc khi cả khu phố đã ngủ say. Đến
chiều tối, sau khi đã mệt nhoài với những công việc làm thuê làm mướn tại nhà hàng xóm,
mấy mẹ con bà lại dắt díu nhau về căn hầm để chuẩn bị bữa tối. Tối nào bà cũng phải chạy
đua với thời gian để làm việc nhà, rồi ngồi vào chiếc máy may cũ kỹ để may gia công.
Đứng ngắm tòa nhà chung cư, mải mê với những suy tưởng khiến tôi không để ý rằng
con mưa đã dần nặng hạt. Khi bung cây dù ra, tôi thấy một người đàn ông trông rất vui vẻ
và tốt bụng bước tới. Chắc hẳn ông là người bảo vệ của tòa nhà này.
Tôi cũng tiến lại gần ông ta và vui vẻ bắt chuyện: “Cháu rất thích tòa nhà này, nên mới
đứng ngắm lâu như thế. Cháu có biết một người đã từng sống ở đây… nhưng đã lâu lắm
rồi!”.
Người đàn ông sốt sắng mời tôi vào bên trong để trú mưa. Tôi thật sự xúc động khi đặt
chân trên mảnh sân lát gạch, nơi ngày xưa chắc hẳn đã in dấu chân bà cố tôi, cả bà ngoại tôi
và những người anh em của bà. Tôi ngập ngừng: “Cháu muốn xuống tầng hầm tham quan
có được không ạ?”.
Người bảo vệ cười đáp: “Được thôi, đấy là chỗ mà tôi thích nhất. Mà sao cô biết tòa nhà
này có tầng hầm ?”.
Tôi bước xuống cầu thang, cố hình dung trong đầu cảnh bà cố ngày trước phải nặng
nhọc kéo những thùng than lên chính những bậc thang này. Xuống đến nơi, tôi thực sự
ngạc nhiên. Mặc cho gió ngoài kia đang gào thét từng hồi, mưa đang tuôn xối xả lên tấm
cửa kính trên cao nhưng cả tầng hầm lại như đắm chìm trong một không gian ấm áp lạ kỳ.
Hình như không chỉ những chiếc ghế đệm đặt quanh lò sưởi khiến tôi cảm thấy ấm cúng
mà còn một nguồn sống ấm áp bí ẩn mà tôi có thể cảm nhận vẫn đang lẩn quất đâu đây .
Trên bệ lò sưởi là một bức tượng Hy Lạp. Người chủ nhà giải thích: “Bức tượng có tên là
Hestia, nữ thần của lò sưởi và tổ ấm. Bà trông coi toàn bộ tòa nhà này. Tôi rất thích sự hiện
diện của bà nhưng lại không thích cái tên Hestia lắm. Cái tên đó không được hay, cô có
thấy thế không?”.
Tôi nhoẻn cười với ông và bảo: “Thế ông thử đặt tên cho bà ấy là Maggie xem!”. Vừa lúc
ấy, mưa bỗng tạnh hẳn, những tia nắng ùa vào từ cửa sổ tầng hầm. Và tôi cảm giác ở đâu đó
trên cao kia, bà cố Maggie của tôi đang mỉm cười.
- Ngọc Trân
https://thuviensach.vn
Theo If Life Is A Game
https://thuviensach.vn
Điều dành cho cha
Đó là một ngày giữa tháng Năm, hương thơm mùa hạ đã bắt đầu phảng phất khắp
không gian. Ánh nắng mặt trời ấm áp rọi lên khuôn mặt chị, và mùi hoa dại, mùi cỏ vừa
cắt, mùi trái cây đang chín trong vườn theo làn gió thoảng qua thật dịu dàng. Chị hít một
hơi thật sâu, cố xoa dịu cơn đau đang mỗi lúc một quặn lên dữ dội trong bụng mình, nhưng
dường như điều đó chẳng giúp được gì hơn. Chị cất tiếng gọi chồng: “Anh ơi, em nghĩ là đã
đến lúc phải đi rồi… Đi ngay bây giờ anh ạ!”. Anh vội vàng bước ra từ gara với bước chân
nhanh và chắc, dẫu có hơi khập khiễng một chút. Chị có thể thấy sự lo lắng xen lẫn niềm
vui sướng đang hiện diện cùng lúc trên gương mặt anh.
“Được rồi, em yêu, anh đến đây! Em cứ ngồi yên đó nhé!”. Chị thấy tim mình đập
nhanh những nhịp rộn ràng vì biết rằng đứa con nà anh chị hằng mong chờ đang háo hức
đòi được ra đời. Chị thận trọng bám vào tay anh để đứng lên khỏi ghế. Anh giục con gái
đang chơi gần đó lên xe, rồi nhẹ nhàng dìu chị vào tận trong xe. Khi thấy bàn tay anh run
run tra chìa khóa vào ổ để khởi động, chị đặt tay mình lên đùi anh để trấn an. Anh nhìn chị
mỉm cười, hít một hơi thật sâu và lái xe hướng đến bệnh viện.
Anh thấp thỏm ở hành lang bệnh viện với cô con gái nhỏ ba tuổi. Nhìn những bức tường
trắng xóa xung quanh, anh thoáng rùng mình. Mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi khiến
anh cảm thấy hơi khó chịu. Các cô y tá trông thật giống nhau với bộ đồng phục trắng đang
bước khẩn trương trên các lối đi, trên tay lỉnh kỉnh các dụng cụ y tế hoặc những chồng hồ sơ
bệnh án.
Anh ghét bệnh viện và tất cả những gì thuộc về nó. Ấn tượng in sâu trong tâm trí anh là
những bức tường trắng lạnh lùng, những khuôn mặt đau khổ vì bệnh tật và sự lãnh đạm,
thiếu quan tâm đến bệnh nhân của các y, bác sĩ. Cô con gái ngước lên nhìn anh trong hồi
hộp xen lẫn lo âu, và cả niềm hy vọng sẽ có một đứa em trai. “Không lâu đâu, cô công chúa
nhỏ của ba.” - Anh vỗ về - “Mẹ con sẽ ổn mà!”.
Chiếc đồng hồ nhích từng chút chậm chạp trong sự sốt ruột của anh. Anh bế con đặt vào
lòng, tâm trí bồi hồi nhớ lại thuở anh hãy còn là một cậu bé, cũng ở một nơi như thế này,
nhưng với một lý do rất khác. Những bức tường ngày ấy không ám mùi thuốc khử trùng,
cũng không màu trắng. Chúng bẩn thỉu, váng vất mùi nước tiểu lẫn mùi của bệnh tật. Thần
chết như lảng vảng qua khắp các căn phòng, lấy đi mạng sống của bất kỳ đứa trẻ nào trong
vô số những đứa trẻ với khuôn mặt hằn sâu vẻ đau đớn lẫn đói nghèo.
Đó là những năm căn bệnh sốt bại liệt còn hoành hành dữ dội, cướp đi mạng sống của
rất nhiều nạn nhân nhỏ tuổi. Cái chết đến thường xuyên đến nỗi các y, bác sĩ bắt đầu cảm
thấy quen thuộc với nó. Phần lớn những đứa trẻ trong bệnh viện đều chẳng có ai đến chăm
sóc thường xuyên. Ba mẹ chúng còn phải bận rộn với miếng ăn hàng ngày và đàn con nheo
nhóc ở nhà. Khắp nơi trong bệnh viện, đâu đâu cũng thấy những dáng hìnhhttps://thuviensach.vn
trẻ thơ côi cút
và sợ hãi. Một trong những căn phòng ấy có một cậu bé yếu đuối, ánh mắt chất chứa nỗi
đau đớn và hoang mang. Cậu không hiểu tại sao mình lại ở đây và tại sao chân cậu không
thể cử động được. Cậu loáng thoáng nghe các y tá nói với nhau về “sốt bại liệt”, nhưng nó là
gì thì cậu không sao hiểu được. Trong suốt chín năm kể từ ngày chào đời, cậu chưa bao giờ
nghe ai nói gì về cụm từ xa lạ ấy. Nó khiến trẻ em đau đớn, cậu chỉ biết như vậy mà thôi!
Tất cả các câu hỏi dường như không được trả lời, như tại sao tay phải cậu có thể cử động,
trong khi tay trái lại không thể. Cậu ước gì mọi người có thể nói cho cậu biết bao lâu nữa
thì tay trái có thể hoạt động lại, vì cậu còn bài tập bóng rổ cho giải đấu mùa xuân.
Tiếng bước chân vang lên ngoài cửa khiến cậu bé giật mình. “Ước gì mình có thể thu
mình lại thật nhỏ để cô ấy không tìm thấy” - cậu thầm nghĩ. Cậu biết rõ mình sẽ phải làm gì
khi cô y tá đến: ngâm cánh tay bất động của mình vào trong sáp ong nóng, để nó thấm qua
từng ngón tay, chờ cho khô lại, rồi lại tiếp tục như thế. Dường như cô ấy chẳng bao giờ để ý
đến những giọt nước mắt đang lăn dài trên gò má cậu bởi sáp ong quá nóng, cả sự nhức
buốt khi bị chích thuốc vào vùng da đã sưng tấy. Cậu bé nằm yên, giả vờ như đang ngủ say.
Nhưng điều đó chẳng có ích gì. Cô y tá kéo tung tấm chăn ra, chậm rãi nói từng từ một:
“Đưa tay đây!”. Cậu tuyệt vọng nhìn cô, nước mắt giàn giụa khi cánh tay giấu kín từ từ bị
kéo ra.
Nhiều giờ, nhiều ngày rồi nhiều tháng trôi qua. Cậu bé ngây thơ, yếu đuối đã trở thành
một “chiến binh” mạnh mẽ, tràn đầy quyết tâm và lòng dũng cảm để tiếp tục cuộc sống.
Nằm trên giường bệnh, cậu tập cử động tay chân mình, từng chút, từng chút một. Cậu
không cho phép mình khóc nữa, vì cậu sẽ chịu đựng tất cả để có thể được khỏe mạnh trở
lại, được trở về với cha mẹ và những anh chị em của mình.
***
“Ông Robinson, ông Robinson”, tiếng gọi kéo anh ra khỏi dòng hồi tưởng. Anh vội
ngước nhìn lên, khuôn mặt đầm đìa mồ hôi. Tim đập mạnh, anh nắm chặt tay con gái vì
quá hồi hộp. “Ông Robinson”, – cô y tá mỉm cười dịu dàng. – “Chúc mừng ông! Là một bé
trai, ông ạ”.
Niềm hạnh phúc trào dâng trong anh. Anh như choáng ngợp trong cảm giác hạnh phúc
không thể diễn tả thành lời. Đến khi cô con gái vỗ tay và nhảy ra khỏi lòng anh, anh mới
sực tỉnh, bối rối hỏi cô y tá: “Tay chân nó bình thường chứ hả cô?”. Đó cũng là câu hỏi mà
anh đã từng nêu ra khi con gái anh chào đời. Cô y tá mỉm cười cảm thông: “Thằng nhóc
khỏe mạnh lắm, chân tay cứ chòi đạp suốt, và còn khóc váng cả lên ấy chứ!”.
Anh hồi hộp bước vào phòng, nơi chị đang thiếp đi. Đưa tay nhẹ nhàng vuốt tóc chị, anh
thì thầm: “Anh yêu em, và tự hào về em biết bao!”. Nhìn đứa con trai còn bé xíu nằm bên
cạnh chị, anh nghĩ về tương lai xán lạn của con mình, nó có thể chơi bóng rổ, bóng đá và
làm tất cả những điều mà anh không thể làm. Anh nghĩ về con gái anh, nó rất yêu anh, và
anh cũng vậy. Với con bé, anh là một người hùng thật sự.
https://thuviensach.vn
Đã 14 năm trôi qua kể từ lúc anh bước vào bệnh viện, chờ đợi sự ra đời của
con trai
mình. Và hôm nay, một tối thứ Năm tuyệt vời, anh và chị đang ngồi trên khán đài sân vận
động với cô con gái lớn của họ. Hai đội bóng chuẩn bị vào sân, sẵn sàng cho trận chung kết
giải bóng đá các trường trung học toàn quốc. Không khí sục sôi trên khán đài, nơi các khán
giả hừng hực nhiệt huyết đang cổ vũ, khích lệ các cầu thủ của mình. Anh chị hồi hộp chờ
giây phút bình luận viên gọi tên cậu con trai của họ “Robinson, số 10, tiền vệ”. Cậu bé chạy
băng qua sân, mạnh mẽ và uyển chuyển, đưa mắt nhìn lên khán đài để tìm cha và mỉm
cười. Cậu đưa tay thật cao để đáp lại cái vẫy tay của cha, như muốn nói: “Điều này là dành
cho cha, cha của con!”.
- Quang Kiệt
Theo A Tribute To Courage
https://thuviensach.vn
Siêu nhân tập đạp xe
Đừng để những khó khăn đánh gục bạn, hãy kiên nhẫn rồi bạn sẽ vượt qua.
Đó là mùa hè của năm 1967 - thời điểm mà tôi phải tháo hai chiếc bánh xe phụ để học
cách chạy xe đạp.
Gia đình tôi làm chủ khách sạn Bonaire, một khách sạn nhỏ nằm ngay trung tâm một
thị trấn thanh tĩnh và đẹp như tranh ở vùng Flat Rock, phía Bắc Carolina. Chúng tôi sống ở
tầng trệt, ngay sau tiền sảnh khách sạn, nơi tôi có một căn phòng tuyệt đẹp với đầy đủ bộ
sưu tập truyện tranh Siêu nhân lẫn các trò chơi điện tử.
Với một đứa bé thích mạo hiểm và có trí tưởng tượng bay bổng như tôi, thì cuộc sống
cũng giống như những trang tranh truyện - đầy ắp những rắc rối mà một siêu nhân như tôi
dễ dàng giải quyết ổn thỏa chỉ trong chớp mắt. Tôi mải mê suốt ngày trong thế giới tưởng
tượng của mình, đội mũ rơm cũ, mang găng tay đen và khoác chiếc áo choàng đã rách tả
tơi. Chỉ cần chút dấu hiệu của rắc rối sắp diễn ra, tôi sẽ biến ngay vào buồng điện thoại của
khách sạn để rồi mấy giây sau xuất hiện với chiếc khăn choàng đỏ quấn quanh cổ áo thun
xanh có một chữ S phía trước ngực. Chẳng phải Siêu nhân luôn như thế sao?
“Đây là công việc dành cho Siêu nhân!” - Tôi hét to khi bay đi đối đầu với những kẻ thù
nguy hiểm tưởng tượng đang đe dọa thế giới.
Một buổi chiều, tôi mang chiếc xe đạp nhỏ có gắn hai bánh phụ để giữ thăng bằng ra
chạy trên con đường nhỏ trước khách sạn.
“Ê, Siêu nhân, chừng nào mới chạy được xe đạp vậy?” - Những đứa trẻ hàng xóm chế
giễu khi đạp xe đạp chạy ngang trước mặt tôi.
Nhìn tụi nó đạp xe đi xa, tôi chợt nhận ra mình đang bị bỏ lại phía sau. Để nhập bọn với
bọn chúng, tôi cần tháo hai chiếc bánh xe phụ ra để chạy theo cho nhanh. Nhưng phải thừa
nhận đó là một việc không dễ dàng đối với tôi. Thế là tôi phải nhờ bố giúp đỡ.
“Được rồi, bố sẽ buông ra nhé, và con nhớ phải giữ thăng bằng đó!” - Bố bảo khi ông đẩy
xe tôi chạy trên thảm cỏ trước nhà. Đây đã là lần thử thứ mười rồi. Trước đó, tôi đã té hết
chín lần cả thảy. Cứ sau mỗi lần như thế, bố lại đỡ tôi dậy, giữ chặt yên sau xe và chúng tôi
lại tiếp tục. Bố là guồng máy còn tôi là phi công. Tôi từ từ nhấn bàn đạp, bố đẩy tôi thẳng tới
trên bãi cỏ rồi buông tay ra. Tôi “bay” một mình – hơi lảo đảo lao về trước, nín thở vì hồi
hộp khi cảm nhận thảm cỏ dưới bánh xe cuộn tròn.
Bất ngờ tôi thấy mình đang đạp xe. Hu ra! Lần này tôi đã làm được! Tôi cười hết cỡ khi
những lời reo hò động viên của bố chìm dần phía sau. Chiến thắng này là của tôi!
https://thuviensach.vn
“Mình sẽ té thôi!”. Ý nghĩ đó lúc đầu chỉ thoảng qua trong tâm trí tôi, nhưng
không
hiểu sao càng lúc càng rõ dần. Xét cho cùng, mấy lần trước tôi đã té đó thôi, làm sao lần
này có thể khác đi được? Niềm phấn khích rời khỏi tôi như không khí thoát khỏi quả bóng
bị chọc thủng. Nỗi sợ vây kín khiến tay lái tôi loạng choạng. Và thế là tôi ngã nhào xuống
thảm cỏ.
“Con gần làm được rồi đó!” - Bố vừa nói vừa động viên tôi. - “Con đừng để nỗi sợ lấn át
mình nữa nhé. Nào, chúng ta thử lại lần nữa nào!”
“Con không làm được!” - Cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, tôi cố ngăn những dòng
nước mắt ấm ức và thất vọng. - “Con không tập chạy xe nữa đâu.”
Tôi trở lại thế giới của tôi với Siêu nhân và những trò chơi trừ gian diệt bạo, nhưng
chẳng hiểu sao tôi không còn cảm giác như trước nữa. Mỗi lần chạy qua sân để ngăn chặn
một cuộc cướp nhà băng mà tôi tưởng tượng ra, tôi lại thấy chiếc xe đạp của mình dựng gần
cửa nhà xe, như nhắc nhở về một việc còn dang dở.
Thế rồi một chiều, không chịu nổi cảm giác thua cuộc thêm nữa, tôi quyết tâm sẽ tập
chạy xe đạp mỗi ngày, cho đến khi thành thạo. Nhất định tôi sẽ làm được!
Nhưng khi vừa nắm chặt tay lái, nỗi sợ hãi lại ùa đến, khiến tôi như chùng xuống. Có lẽ
để ngày mai vậy. Nhưng rồi bất thình lình, tôi nghe tiếng reo hò, cười nói của tụi bạn hàng
xóm khi chúng đạp xe phía bên kia đường. Nếu tụi nó làm được, tôi cũng có thể!
Tôi giữ chặt tay lái với tất cả lòng quyết tâm vừa mới được vực lại. Hít một hơi thật sâu,
tôi cố giữ thăng bằng tay lái. Chiếc xe vững dần, và tôi đạp thật nhanh ra phía trước khách
sạn, vừa đúng lúc bố bước ra từ trong tiền sảnh.
“Bố ơi, nhìn nè! Con đang đạp xe” - Tôi vui mừng gọi bố.
Bố mỉm cười và vẫy tay khi tôi gồng mình nhấn bàn đạp để nhập bọn cùng tụi bạn. Siêu
nhân đã đánh bại một kẻ thù có tên là “sợ hãi”, và thêm một lần thế giới lại trở nên yên
bình, hạnh phúc hơn.
- Anh Khang
Theo Superman Learns How To Ride
https://thuviensach.vn
Chuyện một đêm Giáng sinh
“Có ba điều quan trọng trong cuộc sống: thứ nhất, sống tốt; thứ hai, sống tốt; và thứ
ba, sống tốt!”
-...
 





